(Vũ khí)
–
Theo TASS, lực lượng phòng thủ Trung Quốc đã sẵn sàng bắn nghiệm thu hệ thống S-400 được tiếp nhận từ Nga. Tuy nhiên địa điểm thử nghiệm vẫn là ẩn số.
Thông tin Trung Quốc bắn nghiệm thu S-400 được nguồn tin quân sự Nga giấu tên cho biết: “Đơn vị phòng không Trung Quốc đang huấn luyện tại Nga sẽ tiến hành bắn thử nghiệm S-400 vào đầu tháng 8/2018 ở một trường bắn của Trung Quốc, nhằm vào mục tiêu giả định mô phỏng tên lửa đạn đạo”.
Đây sẽ là lần đầu tiên Trung Quốc tổ chức bắn đạn thật với tổ hợp phòng không tầm xa S-400 vừa tiếp nhận từ Nga. Cơ quan Hợp tác Công nghiệp quốc phòng Nga từ chối bình luận về thông tin này cũng như địa điểm cụ thể thực hiện lần bắn thử đầu tiên này.
![]() |
| Hệ thống S-400. |
Dù không tiết lộ địa điểm thử nghiệm nhưng khi nói về địa điểm Trung Quốc triển khai S-400, chuyên gia phân tích quân sự Nga – Igor Korotchenko cho biết, Bắc Kinh có thể dùng tên lửa S-400 để bảo vệ các cơ quan đầu não và triển khai tới vùng biển nước này đang tranh chấp.
Theo chuyên gia này, bằng việc mua hệ thống tên lửa phòng không S-400 của Nga, Bắc Kinh đã có được sự đầu tư vững chắc cho an ninh quốc gia Trung Quốc.
Ông Korotchenko nói: “Tôi tin có hai tuyến chính để sử dụng những hệ thống tên lửa này: Các tên lửa sẽ phủ khắp không phận Bắc Kinh, một trung tâm chính trị đầu não, và có thể được triển khai tới một trong những vùng biển Trung Quốc, kể cả vùng biển có tranh chấp. Bằng việc mua S-400, Trung Quốc đã có được một sự đầu tư tốt”.
Đồng thời ông Igor Korotchenko còn lưu ý, S-400 có thể phá hủy rất nhiều mục tiêu, bao gồm cả các tên lửa hành trình và các máy bay chiến đấu loại tàng hình.
Mặc dù được chuyên gia Nga đánh giá cao nhưng theo chuyên gia J. Michael Cole viết trên Tạp chí Diplomat, dù có trong tay S-400 nhưng Trung Quốc chẳng thể thay đổi được gì. Bởi hiện tại dù Nga đã chuyển giao cho Trung Quốc vũ khí tối tân này nhưng hiện vẫn chưa rõ Nga cung cấp loại tên lửa nào cho Bắc Kinh.
Hiện nay trong thành phần của tổ hợp phòng không S-400, có tên lửa tầm xa 40N6 có tầm bắn theo thiết kế là 400km. Nhưng loại tên lửa tầm xa 40N6 có được bán cho Trung Quốc hay không vẫn chưa có thông tin rõ ràng. Ngoài tên lửa 40N6 còn có tên lửa tầm trung 48N6, với tầm bắn tối đa 250km.
Trong khi đó, chuyên gia Roger Cliff thuộc Viện Project 2049 cũng cho rằng, ngay cả trong trường hợp Trung Quốc bố trí tất cả các tổ hợp S-400 ngay dọc bờ biển và biên giới nước này thì dù Moscow có đồng ý bán tên lửa 40N6, các hệ thống tên lửa đất đối không S-400 cũng khó mà bao phủ toàn bộ các thành phố và khu vực mà Trung Quốc từng tuyên bố.
Theo Roger Cliff, quần đảo Senkaku/Điếu Ngư cách bở biển Trung Quốc 200 hải lý về phía đông (xấp xỉ 370km) nên nó nằm ngay sát giới hạn tầm bắn tối đa của tên lửa 4N06.
Để bao phủ không phận đảo Đài Loan, Trung Quốc, hệ thống S-400 phải được trang bị tên lửa tầm xa 40N6 và chúng phải được triển khai dọc bờ biển tỉnh Phúc Kiến, Trung Quốc. Tuy nhiên, việc triển khai theo phương án này sẽ khiến S-400 phải chịu những hạn chế lớn.
Roger Cliff tiết lộ, trước đây, một trạm radar được bố trí sát bờ biển không thể quan sát được bất cứ mục tiêu nào ở tầm cao dưới 3,6 km, cách xa 250km. Vị chuyên gia này lý giải, đó là một quy luật vật lý đơn giản – trái đất hình cầu.
Để tăng khả năng phát hiện mục tiêu, hệ thống cần được chuyển vào sâu hơn trong đất liền và phải được đặt trên địa hình cao. Tuy nhiên, một hạn chế khác là sức tấn công của các tên lửa đất đối không khi đạt tới tầm bắn tối đa, đặc biệt để tiêu diệt các mục tiêu cơ động.
Nếu khoảng cách lớn nhất tên lửa 48N6 có thể bay tới là 250km, cơ hội bắn hạ thành công mục tiêu ở khoàng cách đó rất thấp, trừ khi các mục tiêu đều bay thẳng và luôn ở một độ cao nhất định trong toàn bộ thời gian hành trình.
Trong khi đó, với tên lửa 4N06 sẽ không những gặp phải những vấn đề tương tự mà còn tạo ra một loạt các vấn đề mới. Một trong số đó là sự đe dọa đối với máy bay Bắc Kinh nếu xảy ra đụng độ khi S-400 bao phủ toàn bộ không phận đảo Đài Loan, Trung Quốc.
Vì vậy, để đảm bảo S-400 không bắn nhầm quân mình, Trung Quốc sẽ phải “tuân theo một hành lang ra vào được định trước” trong vùng tác chiến của tên lửa kéo dài nhưng không vượt khỏi đường trung tuyến phân chia là eo biển Đài Loan.
Ngoài ra, để đương đầu với chiến đấu cơ của hòn đảo này, máy bay của Không quân Trung Quốc cần phải được tự do cơ động. Trong khi đó, điều này sẽ khiến radar Trung Quốc gặp nhiều khó khăn để nhận diện địch – ta.
Từ những phân tích trên, Cliff đặt câu hỏi: “Liệu Quân đội Trung Quốc (PLA) có thật sự muốn những tên lửa đất đối không nguy hiểm này bay trong không phận có sự hiện diện của các chiến đấu cơ Trung Quốc không?”.
Vị chuyên gia này cho phân tích thêm: “Điều đó có nghĩa, các hệ thống tên lửa phòng không S-300, S-400 hay HQ-9 sẽ không tấn công các mục tiêu nằm ngoài một khoảng cách nhất định từ bờ biển Trung Quốc”.
Điều đó cũng chỉ ra rằng S-400 sẽ được sử dụng cho mục đích phòng thủ hơn là phong tỏa, tấn công không phận của các quốc gia khác hay trong các khu vực tranh chấp.
Thùy Dung
Binh Nghiệp Việt Nam
